Ủng hộ thương hiệu Việt - tại sao không?

Người khởi tạo PTDNV
PTDNV
Ngày gửi Bình luận: 0 Lượt xem: 194

PTDNV

Level 3
Một thương hiệu Việt ra đời, các chuyên gia lập tức soi. Nào là nguyên liệu, thiết bị, link kiện nhập từ đâu, lấy ở đâu. Nào là nếu nhập đến 70 -80%, thậm chí 90 - 95% thì còn gì là thương hiệu Việt; nào là thương hiệu Việt thì các thành phần cấu tạo SP phải sản xuất phần lớn ở VN chứ…

Tất nhiên, về mặt nào đó, quan điểm này cũng có lý do. Nó xuất phát từ tâm lý thích rõ ràng, minh bạch, đã nói Việt thì phải cho ra Việt!

Tuy vậy, hãy lưu ý rằng, người tiêu dùng mua một SP khi và chỉ khi GIÁ TRỊ CẢM NHẬN của nó đối với khách hàng (customer perceived value) là dương, tức lớn hơn không, và cao hơn giá trị các sản phẩm tương đương khác trên thị trường. Giá trị thì bằng TỔNG LỢI ÍCH - TOTAL BENEFIT (bao gồm lợi ích chức năng, lợi ích cảm xúc, lợi ích tự thể hiện, lợi ích xã hội) trừ đi TỔNG CHI PHÍ - TOTAL COST (bao gồm tiền bạc, thời, gian, công sức, tâm trạng, cảm xúc…).

Có những sản phẩm chất lượng rất thấp, nguồn gốc không rõ ràng, hoặc xuất xứ từ các nước kém phát triển, vẫn tiêu thụ tốt vì nó ít nhiều mang lại giá trị dương cho người mua. Ngược lại, có những sản phẩm chất lượng cao, có nguồn gốc từ các nước phát triển, vẫn không có mấy người mua, vì giá trị (cảm nhận) mà nó mang lại cho người mua là âm (dưới không).

Ngoài ra, cũng cần hiểu rằng, đa số người tiêu dùng bỏ tiền ra mua là vì thương hiệu, không phải vì sản phẩm (ngoại trừ những sp không có thương hiệu như xà bần, cát, đá, muối hột, rau trái đổ đống, không có bao bì…). Cho nên mới có câu kinh điển: “Sản phẩm là thứ được làm ra trong nhà máy; thương hiệu là thứ người tiêu dùng mua (A product is something that is made in a factory; a brand is something that is bought by a customer).

Một thương hiệu Việt không nhất thiết phải có các thành phần sản phẩm là của người Việt hay sản xuất tại VN. Chúng có thể được nhập một phần hay toàn bộ về từ bất cứ nơi đâu, miễn là khi được lắp ghép, chế tạo, hay pha chế, sản phẩm cuối cùng được mang tên thương hiệu Việt; và miễn là chất lượng cảm nhận (perceived quality) của nó được người tiêu dùng chấp nhận, và cuối cùng, giá trị cảm nhận (perceived value) của nó phải dương như tôi đã nói ở trên.

Trong các khâu liên quan đến nghiên cứu, sản xuất và đưa sản phẩm ra thị trường, quan trọng nhất là khâu Ý TƯỞNG (idea), THIẾT KẾ (design) - các khâu này liên quan đến công tác nghiên cứu thị trường và R&D, và quá trình làm THƯƠNG HIỆU (branding). Còn sản xuất ở đâu, thật ra không quá quan trọng!

Rất có thể, trong giai đoạn đầu, thương hiệu Việt nhập toàn bộ hay phần lớn nguyên liệu, thiết bị, linh kiện và cả công nghệ từ nước ngoài về VN để lắp ráp hay pha chế trong nước, và công ty chỉ tập trung mỗi vào các khâu quan trọng là đưa ra ý tưởng, thiết kế và marketing, bán hàng, XÂY DỰNG THƯƠNG HIỆU. Khi thương hiệu Việt đã đủ mạnh, và doanh nghiệp có đủ kinh nghiệm, họ sẽ tổ chức tự sản xuất tại VN, hay thậm chí tiếp tục gia công, nhập linh kiện, thiết bị từ nước ngoài, miễn sao tối ưu hóa giá thành và các nguồn lực, để có thể dành nguồn lực và thời gian phát triển thương hiệu Việt. Các nước trên thế giới cũng làm thế, tại sao VN lại không có quyền bắt chước họ?

Cần lưu ý, trong chuỗi giá trị toàn cầu, khâu marketing, branding chiếm vai trò hết sức quan trọng, có khi còn quan trọng hơn cả khâu sản xuất. Vậy sao không ủng hộ thương hiệu Việt, cho dù nó có thể đặt gia công toàn bộ ở nước ngoài? Tất nhiên, ở đây, tôi cũng muốn nhấn mạnh, việc khai báo và truyền thông đến người tiêu dùng (xuất xứ thế nào, made in làm sao…), cần phải tuân thủ các quy định của pháp luật.

Và một lần nữa, hãy chú ý để GIÁ TRỊ CẢM NHẬN đối với khách hàng là DƯƠNG (lớn hơn không)!

(Long Nguyen Huu - PTDN)
 

Chủ đề mới

Bài mới nhất

Thống kê

Chủ đề:
6,902
Bài viết:
8,373
Thành viên
93,125
Thành viên mới
footballnow

Thành viên trực tuyến

Top