Tạo cảm hứng cho những người viết dở như tui

Người khởi tạo PTDNV
PTDNV
Ngày gửi Bình luận: 0 Lượt xem: 162

PTDNV

Level 3
Tôi biết và gia nhập group từ những ngày đầu mới thành lập, nhờ group mà tôi được học rất nhiều điều hay ho để áp dụng cho công việc và cuộc sống của mình. Biết ơn a Long và các thành viên của group nhiều lắm.

Tôi biết viết (vì hồi nhỏ có đi học), nhưng hông thường viết, nên kỷ năng viết hổng có hay. Từ chổ nghĩ mình viết hổng hay nên hổng viết, mà hổng viết thì ngày càng viết càng hổng hay. Muốn hay thì phải tập viết, bài này là bài tập viết đầu tiên.

Câu văn có lủng củng, ý tứ có nghèo nàn, chính tả có be bét ... thì mong các bạn bỏ qua giúp. Quan trọng là nghĩa chứ hổng phải ngữ nghen. Tui đang phấn đấu để vượt qua chính tui thôi. Nghĩ sao thì gỏ ra vậy thui.

Chả lẽ cứ nhận hoài mà ko cho đi? Con gì ăn cũng phải .. ị mà, ăn mà hông ...ị thì chết. Tui sợ chết nên hôm nay cố tập viết để chia sẻ. Hổng biết có mang được chút lợi lộc gì cho ai hông, nhưng tôi viết được là tôi thấy có lợi cho chính tôi rồi, tôi đang tập hàng ngày.

Mục đích chính của bài viết này tạo cảm hứng cho quá trời bạn trong group sẽ tự tin viết bài, tôi mà còn viết được thì hông có lý do gì các bạn hông viết được.

Những cái tôi viết ra, là những cái tôi học và áp dụng cho bản thân, những cái tôi đã trãi nghiệm. Cái nào tôi chưa áp dụng thì tôi hổng dám viết, vì đâu có biết kết quả như thế nào mà xúi bậy.

Kinh nghiệm có được là do quá trình thực chiến mới thực, mới quý. Kinh nghiệm hổng thể đến từ những trang sách, nghe những bài giảng. Chém gió mà hổng trãi qua thực chiến thì gió nó quật cho lên bờ xuống ruộng lun. Cũng như tui theo học a Long là học cái mấy chục năm thực chiến của ảnh vậy.

Cũng như chữ "buồn" viết trên tờ giấy, bạn đọc chữ "buồn" thì bạn biết nó là chữ "buồn", nhưng bạn hổng trãi qua nỗi buồn thì bạn hổng thể hiểu "buồn" nó là thế nào đâu. Chữ "buồn" trên tờ giấy nó khác với cái "buồn" mà bạn thực sự trãi qua lắm. Bởi vậy, tôi biết là tôi viết "dỡ" nhưng vẫn phải viết ra mới thực sự thấy được cái "dỡ" của mình, thấy được cái lủng ca lủng củng trong câu từ phía trên.

Bài cũng dài dài rồi hén, vậy là tôi đã viết xong một bài.

Chủ đề rất rỏ ràng :
TẠO CẢM HỨNG CHO NHỮNG NGƯỜI VIẾT DỠ NHƯ TUI.

A Long và nhiều bạn khác trong group viết hay hơn tui, trình độ hơn tui, nhưng để tạo cảm hứng cho các bạn chưa bao giờ viết thì tui đứng số 1. Tự tin lun.

Hết bài, tính ngừng, hổng gỏ nữa.
Nhưng thấy bài viết nó thiếu thiếu.
Thấy cũng lãng lãng
Cũng lại thấy... có cái gì đó...

Ý tứ nó như 1 dòng nước bị bít lại lâu ngày. Hôm nay nó được khơi thông, tuôn ra ào ào. Chắc gỏ thêm được 1 ít chữ nữa cho ai rảnh thì ngồi đọc. Cám ơn bạn nào còn chịu khó ngồi đọc tới đây nghen.

Thoải mái & hối tiếc

Cái sự thoải mái thì ai chẳng muốn.
Cái sự hối tiếc thì chẳng ai muốn.
Muốn thoãi mái mà lại không muốn hối tiếc có được hông?

Quy luật tự nhiên nó hay lắm, nó vi diệu lắm, 1 trong số đó là luật NGUYÊN NHÂN và KẾT QUẢ. Luật này vô cùng chính xác, hổng có sai lệch được.

Đáng lẽ thức dậy 5h để tập thể dục, nhưng hổng chịu, ngủ luôn tới 7h cho đã. Thoãi mái quá, thoãi tới khi thấy trong mình nhức mỏi, sức khỏe sa sút. Đi khám tổng quát thì bác sĩ bảo mỡ máu cao, nguyên nhân là do lười vận động.

Lãnh lương, đầu tháng ăn chơi cho đã, chơi thoãi mái. Nữa tháng đã hết tiền, vay mượn bạn bè, nó cũng y chang (chiến hữu mà). 2 thèn nhịn đói đi làm đến xanh mặt mày, ốm tong teo. Bạn hỏi sao ốm vậy? Bảo: tao đang ăn kiêng. Chỉ có chiến hữu mới biết kiêng cái gì. Chiều về 2 thằng kéo nhau ra bờ kênh Thị Nghè hát bài : phải chi, phải chi... Hổng dám về sớm vì sợ bà chủ nhà trọ còn thức. Tưởng tởn, nhưng tháng sau cũng vậy... điệp khúc cũ lặp lại: phải chi, phải chi... rồi gặp ai cũng than thân trách phận, số tui khổ quá, khổ quá. Ăn chơi thoãi mái không biết ngày mai, không lập kế hoạch mà kêu khổ cái giề.


Sếp giao deadline 1 tuần, 5 ngày đầu làm thoãi mái, gần tới ngày thì quắn đít lên, quắn thì quắn nhưng làm đâu có kịp. Bị nhiều lần rồi cũng hổng tởn, thích thoãi mái hoy, lần này là lần 101 rùi , sếp chịu hết nổi nên kêu lên hát bài: ta xa rồi e nhé... Sếp hát xong thì ta lặp lại điệp khúc cũ: phải chi, phải chi...

Còn nhiều, nhiều lắm, có những hối tiếc sửa chữa được. Có những cái hổng có cơ hội lần 2, ko có chuyện chúc may mắn lần sau. Muộn òi.

Còn khỏe, còn trẻ, còn thời gian mà hổng chịu đi học để áp dụng cho cuộc đời mình tốt lên. Cứ lảm nhảm phải chi phải chi...,
Than do số phận hoài thì sao khá lên được. Kết quả nào cũng có nguyên nhân của nó hết, chỉ những kẻ yếu đuối mới đổ lỗi cho số phận, cho người khác, cho xã hội... (hình bóng của tui trước đây).

Để tránh phải đến lức nào đó ngổi lảm nhảm: phải chi phải chi... thì NGAY bây giờ phải bớt cái sự thoãi mái của mình lại.

Hông phải là hông cho mình cái quyền thoãi mái, mình sống giữa cuộc đời chứ có phải đi tu đâu, nhưng lúc nào việc đó. Phải lên thời khóa biểu đàng hoàng, tự mình lên thôi, ko cần ai bắt ép (có ép cũng hổng được). Giờ nào chơi, giờ nào làm, giờ nào thể dục, giờ nào đọc sách, ngồi thiền...

Rồi tự mình đề ra kỷ luật cho mình thực hiện. Chẳng cần so với ai, tự mình so với với ngày hôm qua là được. Có tiến bộ dù chỉ 1 chút xíu hơn hôm qua là được. Hôm qua chạy được 2 phút, hôm nay 2 phút rưỡi là được. Chẳng cần nhiều, chỉ cần đều.

Nghịch lý 1 điều là: nếu các bạn tự đưa mình vào kỷ luật, ban đầu thấy khó khó, hổng quen. Nhưng sau 1 thời gian ngắn thôi thì các bạn sẽ thấy thoãi mái hơn lúc còn thoãi mái nữa. (Thoãi mái trước và thoãi mái sau).

Chỉ là 1 chút khó ban đầu thôi, giống như cái tên lửa vậy, tên lửa dùng rất nhiều nguyên liệu khi khởi động, nhưng khi nó vượt xa lực hút trái đất rồi thì chẳng tốn bao nhiêu nhiên liệu và bay nhanh hơn nữa. Bạn cũng vậy hoy, ban đầu ráng 1 chút bứt khỏi thói quen cũ thì sau đó đường rộng mênh mang.

Mọi chuyện sẽ y như cũ nếu bạn hổng làm ngay lúc này. Nếu bạn muốn hát hoài bài ca phải chi phải chi... thì cứ hát, cuộc đời là của bạn, hổng phải của tui.

Còn nếu bạn muốn đổi bài thì dễ ẹt, nó tùy thuộc vào bạn. Quan trọng nhất vẫn là bạn, bạn có muốn thay đổi hông thôi. Nếu muốn là được hết, có phương pháp hết (trên mạng, sách...có đầy).

MUỐN + PHƯƠNG PHÁP + THỰC HÀNH = dễ ẹt để đổi bài hát.

Như a Long hay nói sau những buổi offline: phải hành động. Hành động mới có kết quả.

Lý thuyết, ý tưởng, ham muốn có cao như núi mà hông thực hiện thì cũng vứt.

"Chúng ta có 2 cái giá phải trả, 1 là cho sự kỷ luật, 2 là cho hối tiếc. Giá của kỷ luật thì nhẹ tựa lông hồng, giá của hối tiếc thì nặng tựa Thái sơn."
"Jim Rohn " (đại khái là vậy chứ tui hông có nhớ chính xác.

Tôi đã trả giá nữa phần đời cho sự hối tiếc. Bây giờ tôi muốn trả giá cho kỷ luật thôi. Tôi biết giá của hối tiếc nặng thế nào. Cũng may là tui còn may mắn lần sau.

"Dấu hiệu của sự trưởng thành là người biết từ bỏ những thú vui nhỏ nhoi trước mắt để đổi lấy những thú vui sâu lắng ở cuối con đường." Câu này hình như của TS Ajahn Chah.

Bạn muốn trả cái giá nào?

Tui thì tui sẽ hối tiếc nếu không tập viết và chia sẻ cho các bạn trẻ hơn.

(Bài viết chủ yếu cho những người trẻ, ai lớn hơn tôi thì xin thông cảm cách viết và dùng đại từ. Xin cảm ơn!)

Bài viết không được ad đăng cũng hổng sao, xin góp ý để rút kinh nghiệm.

(Tong Tuu - PTDN)
 

Thành viên tích cực 30 ngày qua

13 bài đăng
2 bài đăng
K + 1 Kim2
1,209 bài đăng
3 bài đăng
818 bài đăng

Thống kê

Chủ đề:
5,196
Bài viết:
6,564
Thành viên
92,649
Thành viên mới
phukhang092

Thành viên trực tuyến

Không có thành viên trực tuyến.
Top