Sự yếu kém của các tập đoàn tư nhân Việt Nam

Người khởi tạo Q
QTVKN
Ngày gửi Bình luận: 0 Lượt xem: 234

QTVKN

Level 6
Tôi rất ngạc nhiên khi rất nhiều Tập đoàn đa ngành thuộc loại lớn Việt Nam nhưng các ngành sản xuất rất èo uột, tập trung nhiều nguồn lực vào thâu tóm đất đai từ các doanh nghiệp cổ phần hóa hoặc dự án hóa đất ruộng. Tức là giỏi trên sân nhà, nhưng trên sân khách, đặc biệt là đối với các thị trường phát triển thì rất “ngu ngơ”. Đa số các Tập đoàn có điểm yếu như sau:

1. Xuất khẩu kém, không có khả năng phục vụ các tập đoàn toàn cầu hoặc các thị trường có mức chi trả cao

Làm kinh doanh thì được biết rất nhiều rất thèm khát nguồn USD từ hàng xuất khẩu. Các ngân hàng cũng rất ưu đãi và săn đón các doanh nghiệp xuất khẩu. Khi có hàng xuất khẩu thu USD doanh nghiệp sẽ:

1. Có được nguồn vốn vay bằng USD rẻ từ ngân hàng.
2. Hầu như có rất ít nợ khó đòi.

Mục tiêu nên là các nước EU, Nhật Bản, Bắc Mỹ, Úc… do có giá tốt, thanh toán sòng phẳng.

Tuy nhiên, có bao nhiêu doanh nghiệp Việt Nam có khả năng trở thành đối tác của top 100 doanh nghiệp có lợi nhuận lớn nhất thế giới như Vodafone, ExxonMobil, Samsung, LG, Apple, Nestle, Dutch Shell hay S&P 500 của Mỹ, hay top 100 doanh nghiệp có lợi nhuận lớn nhất E.U?

Khi tham gia các hiệp định EVETA với EU, CPTPP, các doanh nghiệp sẽ được ưu đãi lớn. Ví dụ đối với các nước như Canada, thuế quan cắt giảm 95% (thế mạnh của Việt Nam gồm thủy sản, dệt may, gỗ nội thất, giày dép).

Năm 2018, Việt Nam xuất siêu sang Mỹ 35 tỷ USD, chủ yếu là dệt may, giày dép, điện thoại, gỗ, máy móc… Tuy nhiên bao nhiêu trong số này là của doanh nghiệp Việt Nam, hay chủ yếu đến từ các FDI? Trong tự hào xuất khẩu Top 3 thế giới về dệt may của Việt Nam, tỷ lệ bao nhiêu % là doanh nghiệp Việt Nam?

Thôi thì đành tự hào, trong khi không có gì xuất thì cứ xuất khẩu người, họ cứ gửi USD về xây nhà thì GDP cũng tăng.

2. Không đủ năng lực làm nhà cung cấp cho các FDI lớn tại Việt Nam

Có rất ít nhà cung ứng có thể cung cấp linh kiện cho Samsung, LG, nguyên liệu cho Nike, Adidas.

Điều này đến từ việc đầu tư manh mún, máy móc thiết bị lạc hậu, không đáp ứng được các yêu cầu auditing của đối tác.

Thậm chí, có vị còn tinh vi ngạo mạn đến mức không cần biết mấy chú FDI đó là chú nào. Đại loại muốn chủ động làm tất ăn cả.

3. Thua ngay cả trên sân nhà

Việt Nam là nước xuất khẩu hạt điều top trên thế giới, mà trên trong quán café nhỏ tại Hải Phòng, tôi lại thấy sản xuất hạt điều đóng gói của Thái Lan.
Nhiều chuỗi siêu thị đã rơi vào tay người Thái, người Nhật Bản thì tất nhiên hàng hóa Thái Lan, Nhật Bản sẽ ngập tràn.

Nhiều doanh nghiệp thì lại kêu ưu đãi không được bằng các ưu đãi mà các FDI được hưởng. Chắc do truyền thống ‘nhịn miệng đãi khách” của dân tộc?

4. Chỉ giỏi đấu đá nhau bằng chiêu trò, khôn lỏi

Làm ăn giữa các đối tác Việt Nam ngày càng khó. Có dự án, theo tôi được biết, tỷ lệ “lại quả” lên tới 20%, lại cắt ngay khi trúng thầu, hẳn là ông nào cắt nhiều hơn thì ông ấy trúng?

Cộng với sức ép chi phí nhân công ngày càng tăng do cạnh tranh từ các doanh nghiệp FDI và trong nước, thanh toán chậm chạp, lợi nhuận ngày càng co hẹp.
Các doanh nghiệp phải dùng nhiều chiêu trò để hạ nhau, mà chiêu đầu tiên là giảm giá. Kết cục là không ai có lợi.

Ông làm BOT thì vẽ ra các trạm thu phí thu cả đường cũ, hoặc láng tí nhựa đường lên là thu phí thoải mái, quả là khôn lỏi hơn người.

(Nguyen Hoang Hai - QTKN)
 

Chủ đề mới

Bài mới nhất

Thành viên tích cực 30 ngày qua

4 bài đăng
6 bài đăng
11 bài đăng

Thống kê

Chủ đề:
5,360
Bài viết:
6,842
Thành viên
92,765
Thành viên mới
phanmemabitstore

Thành viên trực tuyến

Không có thành viên trực tuyến.
Top