Những cái “bậy” mà vẫn cứ được nói hoài

Người khởi tạo Q
QTVKN
Ngày gửi Bình luận: 0 Lượt xem: 306

QTVKN

Level 6
Những cái “bậy” mà vẫn cứ được nói hoài, kể cả tôi cũng từng nói 1,2 lần. Bây giờ bỏ rồi.

1.Trong kinh doanh, dòng tiền rất quan trọng. Vì thế, để được lợi về dòng tiền, một giảng viên nói với học viên trong giờ học về kinh doanh, rằng hãy làm sao để thu hồi công nợ thật là nhanh (Cash in), còn để thanh toán nợ cho đối tác thì tìm cách thanh toán thật là chậm (Cash out). Cứ nợ càng lâu càng tốt, về lâu dài việc này sẽ rất có lợi. Điều này thậm chí đã được quán triệt nhiều đến nỗi nó trở thành một thứ rất cơ bản ở trong kinh doanh. Về cá nhân, tôi thật không hiểu sao người ta vẫn cứ dạy các doanh nhân như vậy. Bạn muốn người ta thanh toán nợ cho bạn thật nhanh, song lại cố tình trì hoãn thanh toán nợ cho người khác thật chậm. Đó là loại Nhân Quả gì vậy? Bạn gieo nhân nào, thì gặt quả đó. Bạn có thể khôn vặt được một vài lần, nhưng về chung cuộc thì sự hợp tác giữa hai đối tác chỉ có tiến độ tốt đẹp nếu như người ta có niềm tin vào nhau. Người ta cần phải có niềm tin rằng bạn có trách nhiệm và ưu tiên với khoản nợ của họ. Bạn trì hoãn việc thanh toán nợ, gây khó khăn cho người khác, rồi sẽ có ai đó trì hoãn và gây khó khăn ngược lại cho bạn. Hãy cứ thanh toán đúng hẹn. Đừng chơi chiêu, xài thủ thuật nhiều. “Chiêu” cũng như doping vậy, xoay nhanh thì chóng vỡ, dùng nhiều bị nghiện, nhưng không thể đưa mình lên một tầm cao mới được. Một thế hệ doanh nhân với những cái nền tảng thì không học, không xem trọng, nhất là đạo đức kinh doanh, lại tối ngày cứ học chiêu này dùng chiêu nọ. Nghe đến nền tảng thì ngáp ngắn ngáp dài, nghe đến kỹ xảo này chiêu thức làm giàu nọ thì mắt sáng rực. Thế hệ doanh nhân “khôn lõi” kiểu đó sẽ gây ra hệ luỵ gì và đưa đất nước mình đến đâu? Tôi để câu trả lời lại cho bạn.

2. “Buông, để có được nhiều hơn”. Bây giờ ai cũng nói câu này. Tinh thần buông xả thật sự là quay về với cái trống rỗng (emptiness). Trí tuệ nảy sinh từ đó. Còn ở đây toàn buông vì có mục tiêu, mục tiêu là “để có nhiều hơn”. Buông mà toàn buông với lòng tham, thì làm sao mà “rỗng”. Chỉ ngày càng đầy hơn cái tâm tham lam, ham muốn của mình. Buông. Thế thôi. Ngay sau từ buông là dấu chấm, không phải dấu phẩy, để thêm vào “để có nhiều hơn” gì cả. Buông.

3. “Bạn muốn cái gì thì bạn hãy cho đi điều đó”. Câu này hay, ý nghĩa, nhưng hiểu không khéo thì lại thành bậy, lại tạo ra phong trào cho đi một cách hời hợt. Càng cho lại càng tham, lại càng gia tăng bản ngã và cái tôi. Hành động “Cho”, hay Dāna (tiếng Pali cổ, có nghĩa là hiến tặng), chỉ thực sự vận hành nếu bạn cho đi mà không hề mảy may có chút nào mong đợi sự đền đáp. Khi đó Dhamma/ Dharma (Pháp) mới vận hành. Và điều tốt đẹp mới đến, nhưng bạn không sinh lòng ham muốn với điều tốt đẹp này từ đầu. Bạn cho đi chỉ với thành tâm tốt lành cho người nhận, không có dù chỉ một chút ham muốn được đền đáp lại, được nhận lại. Đó là cách mà quy luật này thực sự vận hành.

Thanh toán nợ đúng hẹn.
Buông.

Và cho đi mà không mong mỏi được đền đáp.

(fb Ta Minh Tuan)
 
Từ khóa
cái bẫy nói hoài

Chủ đề mới

Thống kê

Chủ đề:
5,681
Bài viết:
7,184
Thành viên
93,336
Thành viên mới
nguyenduyanhofficial

Thành viên trực tuyến

Không có thành viên trực tuyến.
Top